Lữ Bố cách chơi lên đồ Đấu sĩ và hướng dẫn ngọc bổ trợ

Posted 15:38, 06/19/2019 Views: 1,910

Thật bất công khi đấu ba người cùng lúc, nhưng Lữ Bố đã quen với kiểu này. Bởi không người thường nào có thể đấu ngang cơ với Lữ Bố trong một trận chiến tay đôi cả. “Nói ta nghe xem, ta có phải chiến binh mạnh nhất thế gian không?”, Lữ Bố hỏi Điêu Thuyền. Điêu Thuyền mỉm cười ngọt ngào và rút một cuộn giấy ra từ tay áo. (trích tiểu sử)

Liên tục đảo đườngthiết lập giao tranh. Luôn là mũi tên tiên phong trong mọi pha giao tranh tổng. Lữ Bố là một vị tướng có khả năng hồi phục mạnh, nên khi sử dụng Chiến thần, hãy tấn công bất cứ thứ gì trước mặt để được hồi phục. Chúc các Kiện tướng có thời gian vui vẻ khi chơi Lữ Bố!

CHÚA TỂ
Hồi chiêu: 0 giây
Tiêu hao: 0 năng lượng
Nội tại: Giảm 1 giây hồi chiêu của Phương thiên họa kích bất cứ khi nào Lu Bu đánh trúng mục tiêu bằng chiêu thức hay đòn đánh thường.

XÍCH THỐ
Hồi chiêu: 10/9.4/8.8/8.2/7.6/7 giây
Tiêu hao: 0 năng lượng
Lữ Bố xông về phía trước, gây 160/185/210/235/260/285 (+0.84 công vật lý) sát thương thường. Kỹ năng này có thể được sử dụng 3 lần liên tiếp và vượt được địa hình. Đòn tấn công thứ ba sẽ hất kẻ thù lên không.

PHƯƠNG THIÊN HỌA KÍCH
Hồi chiêu: 12/11/10/9/8/7 giây
Tiêu hao: 0 năng lượng
Lữ Bố vung cây thương xuống để phóng ra sóng xung kích đến những kẻ thù, gây 240/300/360/420/480/540 (+0.90 công vật lý) sát thương thường và làm chậm tốc chạy của chúng trong chốc lát.

CHIẾN THẦN
Hồi chiêu: 30 giây
Tiêu hao: 0 năng lượng
Lữ Bố cường hóa bản thân, tăng công vật lý 100/150/200 và 20% kháng hiệu ứng. Mỗi lần dùng đòn đánh thường hoặc kỹ năng trúng mục tiêu sẽ hồi cho bản thân 120/180/240 (+0.40 công vật lý) máu, kéo dài trong 8 giây.

Tiểu sử tướng

“Chịu thua? Sao các ngươi dám chịu thua!”

Cưỡi trên lưng chiến mã Xích Thố kiêu hùng, Lữ Bố nhìn xuống những kẻ địch đang run rẩy vì sợ hãi mà không kìm nối cơn giận giữ của mình. Chiến thắng như vậy thật chẳng còn ý nghĩa gì cả, Lữ Bố nghĩ trong đầu. Lữ Bố được mệnh danh là “Vô Địch Chiến Thần” nhờ vào khả năng chiến đấu phi thường của bản thân. Lữ Bố bắt đầu nhớ lại trận chiến với Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi ở Hổ Lao quan.

Thật bất công khi đấu ba người cùng lúc, nhưng Lữ Bố đã quen với kiểu này. Bởi không người thường nào có thể đấu ngang cơ với Lữ Bố trong một trận chiến tay đôi cả. “Nói ta nghe xem, ta có phải chiến binh mạnh nhất thế gian không?”, Lữ Bố hỏi Điêu Thuyền. Điêu Thuyền mỉm cười ngọt ngào và rút một cuộn giấy ra từ tay áo.

“Ở thế gian này có lẽ không ai đáng để đối đầu. Nhưng trên thượng giới thì sao? Chàng có muốn đấu với họ không?”

“Thượng giới?! Đúng thế!” Lữ Bố không thể giấu sự phấn khích trong đôi mắt.